潼关

明代 李寄
滚滚白云压驴背,鞭指关城在云内。连山万里倒捲回,黄河天上奔腾会。 春风城上捲红旗,桃花无主出城飞。城边老人自叹息,贼破城空燕语稀。 当时十万貔貅卒,大将桓桓柏与日。请缨慷慨祖金吾,厉齿磨牙思嚼贼。 一锋数骑未叩门,督师先渡夏阳奔。借问归人督师谁,传庭其名姓是孙。 可怜千里金城地,拱手授受而已矣。既据长山天下头,席捲燕京势披靡。 君亡臣走社稷墟,祖始秦关各处逋。壮哉百二之天险,屹屹当关无一夫。
gǔn gǔn bái yún bèi   biān zhǐ guān chéng zài yún nèi lián shān wàn dào juǎn huí huáng   tiān shàng bēn téng huì    
chūn fēng chéng shàng juǎn hóng   táo huā zhǔ chū chéng fēi chéng biān lǎo rén tàn zéi   chéng kōng yàn    
dāng shí shí wàn xiū   jiàng huán huán bǎi qǐng yīng kāng kǎi jīn   chǐ 齿 jué zéi    
fēng shù wèi kòu mén   shī xiān xià yáng bēn jiè wèn guī rén shī shuí chuán   tíng míng xìng shì sūn    
lián qiān jīn chéng   gǒng shǒu shòu shòu ér cháng shān tiān xià tou   juǎn yān jīng shì    
jūn wáng chén zǒu shè   shǐ qín guān chù zhuàng zāi bǎi èr zhī tiān xiǎn   dāng guān