同儿辈食雪和兗子韵

宋代 曹彦约
天然高洁淡为真,似蜜增甜亦可人。 不分青花惊俗眼,更招琼液到吾唇。 取来酒后团栾夜,讨尽人间瘴疬春。 遥想嚼毡清到骨,古来持节要忠臣。
tiān rán gāo jié dàn wéi zhēn   shì zēng tián rén  
fēn qīng huā jīng yǎn   gèng zhāo qióng dào chún  
lái jiǔ hòu tuán luán   tǎo jìn rén jiān zhàng chūn  
yáo xiǎng jué zhān qīng dào   lái chí jié yào zhōng chén