同德麟仲宝过谢公定酌酒赏菊以悲哉秋之为气

宋代 李廌
青松多陈根,女桑漫柔枝。 虚心任寒暑,宁与铁炭期。 旨酒有妙致,青山多令姿。 醉游卧丘壑,於予复何为。
qīng sōng duō chén gēn   sāng màn róu zhī
xīn rèn hán shǔ   níng tiě tàn
zhǐ jiǔ yǒu miào zhì   qīng shān duō lìng 姿
zuì yóu qiū   wéi