同陈文生坐雨步韵
经春作客傍龙门,春去犹怜蛱蝶魂。花醉可曾浇白堕?草成尽道胜玄言。
江河满地愁偏入,湖海频年病尚存。正为陆沈惭石隐,那堪风雨更烦喧!
jīng
经
chūn
春
zuò
作
kè
客
bàng
傍
lóng
龙
mén
门
,
chūn
春
qù
去
yóu
犹
lián
怜
jiá
蛱
dié
蝶
hún
魂
。
。
huā
花
zuì
醉
kě
可
zēng
曾
jiāo
浇
bái
白
duò
堕
?
cǎo
草
chéng
成
jǐn
尽
dào
道
shèng
胜
xuán
玄
yán
言
。
。
jiāng
江
hé
河
mǎn
满
dì
地
chóu
愁
piān
偏
rù
入
,
hú
湖
hǎi
海
pín
频
nián
年
bìng
病
shàng
尚
cún
存
。
。
zhèng
正
wèi
为
lù
陆
shěn
沈
cán
惭
shí
石
yǐn
隐
,
nà
那
kān
堪
fēng
风
yǔ
雨
gèng
更
fán
烦
xuān
喧
!