同陈安止登高明轩

宋代 郭祥正
有客学清净,喜为林下游。兹轩高且明,驻策同其休。 目界既朗彻,心官欣自由。弃禄慕居士,读经亲比丘。 云树樵声远,石层春水流。鸟羽莹可数,花光暖争浮。 已知隔人寰,日落山更幽。适此悟无生,馀事安足求。
yǒu xué qīng jìng   wèi lín xià yóu xuān gāo qiě míng zhù   tóng xiū    
jiè lǎng chè   xīn guān xīn yóu shì   jīng qīn qiū    
yún shù qiáo shēng yuǎn   shí céng chūn shuǐ liú niǎo yíng shǔ huā   guāng nuǎn zhēng    
zhī rén huán   luò shān gèng yōu shì shēng   shì ān qiú