宋代 丁谓
托质朝阳地,含芳改火时。锡圭裁细叶,栖凤养深枝。 双树怜银井,孤生称檿丝。龙门高百尺,梓漆让华滋。
tuō zhì zhāo yáng   hán fāng gǎi huǒ shí guī cái   fèng yǎng shēn zhī    
shuāng shù lián yín jǐng   shēng chēng yǎn 檿 lóng mén gāo bǎi chǐ   ràng huá