题足轩诗

宋代 朱翌
域中宁有一毫真,静极方知众妙存。 疏受果能从父议,王章终不用妻言。 脱身兵火蒙天幸,沃日风涛到海吞。 两顿藜羹如大飨,一番布被有春温。
zhōng níng yǒu háo zhēn   jìng fāng zhī zhòng miào cún  
shū shòu guǒ néng cóng   wáng zhāng zhōng yòng yán  
tuō shēn bīng huǒ méng tiān xìng   fēng tāo dào hǎi tūn  
liǎng dùn gēng xiǎng   fān bèi yǒu chūn wēn