题座隅

唐代 白居易
手不任执殳,肩不能荷锄。量力揆所用,曾不敌一夫。 幸因笔砚功,得升仕进途。历官凡五六,禄俸及妻孥。 左右有兼仆,出入有单车。自奉虽不厚,亦不至饥劬。 若有人及此,傍观为何如。虽贤亦为幸,况我鄙且愚。 伯夷古贤人,鲁山亦其徒。时哉无奈何,俱化为饿殍。 念彼益自愧,不敢忘斯须。平生荣利心,破灭无遗馀。 犹恐尘妄起,题此于座隅。
shǒu rèn zhí shū   jiān néng chú liàng kuí suǒ yòng   céng
xìng yīn yàn gōng   shēng shì jìn guān fán liù   fèng
zuǒ yòu yǒu jiān   chū yǒu dān chē fèng suī hòu   zhì
ruò yǒu rén   bàng guān wèi suī xián wèi xìng   kuàng qiě
xián rén   shān shí zāi nài   huà wèi è 饿 piǎo
niàn kuì   gǎn wàng píng shēng róng xīn   miè
yóu kǒng chén wàng   zuò