题宗室永年画犬图

宋代 夏倪
公子朝回玉宸里,戏弄丹青歌扇底。兴来貌写到浓氂,拳尾如摇欲投胔。 丰颅阔腋伟骨相,纵逸未饶卢鹊驶。庭除夜閒春尚寒,屈藏短喙眠朝暾。 其一狺狺口若吠,欲前却立客在门。俗言犬马最难画,众所共识谁面谩。 非如鬼物隐幽眇,反覆丑好悬毫端。纷纷众史坐叹息,笔仗突兀不可扳。 乃知心匠本神授,以心运手不作难。我家败屋依破垣,偷儿踏瓦惊夜眠。 四壁虽如长卿第,旧物犹存子敬毡。就君乞取挂墙壁,端能警我窥窬客。
gōng cháo huí chén   nòng dān qīng shàn xīng lái mào xiě dào nóng máo quán   wěi yáo tóu    
fēng kuò wěi xiāng   zòng wèi ráo què shǐ tíng chú xián chūn shàng hán   cáng duǎn huì mián zhāo tūn    
yín yín kǒu ruò fèi   qián què zài mén yán quǎn zuì nán huà zhòng   suǒ gòng shí shuí miàn màn    
fēi guǐ yǐn yōu miǎo   fǎn chǒu hǎo xuán háo duān fēn fēn zhòng shǐ zuò tàn   zhàng bān    
nǎi zhī xīn jiàng běn shén shòu   xīn yùn shǒu zuò nán jiā bài yuán tōu   ér jīng mián    
suī zhǎng qīng   jiù yóu cún zi jìng zhān jiù jūn guà qiáng duān   néng jǐng kuī