题宗室大年画二首

宋代 黄庭坚
轻鸥白鹭定吾友,翠柏幽篁是可人。 海角逢春知几度,卧游到处总伤神。
qīng ōu bái dìng yǒu   cuì bǎi yōu huáng shì rén  
hǎi jiǎo féng chūn zhī   yóu dào chù zǒng shāng shén