题子侄书院双松

唐代 曹唐
自种双松费几钱,顿令院落似秋天。能藏此地新晴雨, 却惹空山旧烧烟。枝压细风过枕上,影笼残月到窗前。 莫教取次成闲梦,使汝悠悠十八年。
zhǒng shuāng sōng fèi qián   dùn lìng yuàn luò shì qiū tiān néng cáng xīn qíng  
què kōng shān jiù shāo yān zhī fēng guò zhěn shàng   yǐng lóng cán yuè dào chuāng qián
jiào chéng xián mèng   shǐ 使 yōu yōu shí nián