题自写苏黄像

宋代 龚开
海风吹发如短蓬,精魄弄成秃鬓翁。 归来已觉阳羡邻里喜,不似雪堂概江空。 六年岁月幪尊中。何况如今一螺墨, 安能及公目如初生犊。细观此画尤崛奇, 两观巉岩无剩肉。百年光景春梦婆, 人閒遂少天上多。一炷清香留永日, 柰此堂堂不语何。譬如宝鼎沦洄水, 万夫之力那能起。后来博古彼谁子, 犹写雄深吞簠簋。不然岂徒有三足两耳□□, 天地中閒泣神鬼。□□人之龙, 文之虎,人言海内四学士, 又云苏门之六子。洪崖肩高万丈余, 谈笑拍摩何轩渠。当为谁作前者王, 当为谁作前者王,当为谁作后者卢。 诗到圣时不读书,高处岂独煮汤坐团蒲。 岂非迢迢百世下,好事亦写苏黄图。 又非中郎虎贲之有身,又非叔敖身后之□死。 典刑摩诘劣少须,一丈精神三尺素, 光芒射人数百步。布袍便是山谷褐, 可能其中有菜肚。
hǎi fēng chuī duǎn péng   jīng nòng chéng bìn wēng  
guī lái jué yáng xiàn lín   xuě táng gài jiāng kōng  
liù nián suì yuè méng zūn zhōng kuàng jīn luó    
ān néng gōng chū shēng guān huà yóu jué    
liǎng guān chán yán shèng ròu bǎi nián guāng jǐng chūn mèng    
rén xián suì shǎo tiān shàng duō zhù qīng xiāng liú yǒng    
nài táng táng bǎo dǐng lún huí shuǐ    
wàn zhī néng hòu lái shuí    
yóu xiě xióng shēn tūn guǐ rán yǒu sān liǎng ěr        
tiān zhōng xián shén guǐ rén     zhī lóng    
wén zhī   rén yán hǎi nèi xué shì  
yòu yún mén zhī liù hóng jiān gāo wàn zhàng    
tán xiào pāi xuān dāng wèi shuí zuò qián zhě wáng    
dāng wèi shuí zuò qián zhě wáng   dāng wèi shuí zuò hòu zhě  
shī dào shèng shí shū   gāo chù zhǔ tāng zuò tuán  
fēi tiáo tiáo bǎi shì xià   hǎo shì xiě huáng  
yòu fēi zhōng láng bēn zhī yǒu shēn   yòu fēi shū áo shēn hòu zhī    
diǎn xíng jié liè shǎo   zhàng jīng shén sān chǐ  
guāng máng shè rén shù bǎi páo biàn shì 便 shān    
néng zhōng yǒu cài