题资福院平绿轩

宋代 辅广
名区与利垄,羊肠竞攀跻。谁能为芳草,四旷成幽栖。 春风一凭栏,秀色无高低。山遥不作障,水近何妨堤。 只恐金气寒,黄枯变碧萋。坐令群目惊,有似七圣迷。 人心无天游,六凿相攘挤。但于平处观,众有何端倪。 日月互宾送,景物随乖暌。彼昏如执著,惟君试金篦。
míng lǒng   yáng cháng jìng pān shuí néng wéi fāng cǎo   kuàng chéng yōu
chūn fēng píng lán   xiù gāo shān yáo zuò zhàng   shuǐ jìn fáng
zhǐ kǒng jīn hán   huáng biàn zuò lìng qún jīng   yǒu shèng
rén xīn tiān yóu   liù záo xiāng rǎng dàn píng chú guān   zhòng yǒu duān
yuè bīn sòng   jǐng suí guāi kuí hūn zhí zhuó   wéi jūn shì jīn