题竹雪山房为王御史作二首 其一

元代 胡奎
绣衣柱史铁作冠,平生爱种青琅玕。山中岁晚读书处,积雪满庭生翠寒。 常时见竹不见雪,竹雪双清更奇绝。冰壶照彻此君心,璞玉镌成此君节。 平明四望岩壑间,矫如群龙下瑶坛。黄陵女儿骑白凤,风裳月佩鸣珊珊。 恍然张乐洞庭野,倒卷银河向天写。九重阊阖参差开,八极空明不知夜。 是时绣衣朝紫皇,下视九点烟茫茫。会当裁作十二琯,坐使寒谷回春阳。
xiù zhù shǐ tiě zuò guān   píng shēng ài zhǒng qīng láng gān shān zhōng suì wǎn shū chù   xuě mǎn tíng shēng cuì hán    
cháng shí jiàn zhú jiàn xuě   zhú xuě shuāng qīng gèng jué bīng zhào chè jūn xīn   juān chéng jūn jié    
píng míng wàng yán jiān   jiǎo qún lóng xià yáo tán huáng líng ér bái fèng fēng   shang yuè pèi míng shān shān    
huǎng rán zhāng dòng tíng   dào juǎn yín xiàng tiān xiě jiǔ zhòng chāng cēn kāi   kōng míng zhī    
shì shí xiù cháo huáng   xià shì jiǔ diǎn yān máng máng huì dāng cái zuò shí èr guǎn zuò   shǐ hán 使 huí chūn yáng