题竹雪山房

元代 胡奎
吾闻王内史,种竹在山阴。人见此君节,不知此君心。 昔年读书脩竹林,积雪拥门三尺深。一庭夜月琼瑶色,万壑天风环佩音。 我知此君最清绝,岁晚相看面如铁。正色比公头上冠,爽气随公手中节。 青骢蹋遍江南霜,请持玉节朝紫皇。裁为凤凰十二琯,坐使寒谷回春阳。
wén wáng nèi shǐ   zhǒng zhú zài shān yīn rén jiàn jūn jié   zhī jūn xīn
nián shū xiū zhú lín   xuě yōng mén sān chǐ shēn tíng yuè qióng yáo   wàn tiān fēng huán pèi yīn
zhī jūn zuì qīng jué   suì wǎn xiāng kàn miàn tiě zhèng gōng tóu shàng guān   shuǎng suí gōng shǒu zhōng jié
qīng cōng biàn jiāng nán shuāng   qǐng chí jié cháo huáng cái wèi fèng huáng shí èr guǎn   zuò shǐ 使 hán huí chūn yáng