题竹溪禅院

唐代 李洞
溪边山一色,水拥竹千竿。鸟触翠微湿,人居酷暑寒。 风摇瓶影碎,沙陷履痕端。爽极青崖树,平流绿峡滩。 闲来披衲数,涨后卷经看。三境通禅寂,嚣尘染著难。
biān shān   shuǐ yōng zhú qiān gān 竿 niǎo chù cuì wēi shī 湿   rén shǔ hán
fēng yáo píng yǐng suì   shā xiàn hén duān shuǎng qīng shù   píng liú 绿 xiá tān
xián lái shù   zhǎng hòu juǎn jīng kàn sān jìng tōng chán   xiāo chén rǎn zhù nán