题竹为精微陈徵士作

明代 李昌祺
郭侯写竹真有名,平生少写风烟晴。兴来只爱春雨态,毫端幻出如生成。 一竿亭亭俨中立,两竿垂垂梢叶湿。月暗苍梧鬼魅愁,波惊渤澥蛟龙泣。 精微斋里客来稀,坐对新图静掩扉。丁宁莫向青云挂,只恐随梭破壁飞。
guō hóu xiě zhú zhēn yǒu míng   píng shēng shǎo xiě fēng yān qíng xīng lái zhǐ ài chūn tài háo   duān huàn chū shēng chéng    
gān 竿 tíng tíng yǎn zhōng   liǎng gān 竿 chuí chuí shāo shī 湿 yuè àn cāng guǐ mèi chóu   jīng xiè jiāo lóng    
jīng wēi zhāi lái   zuò duì xīn jìng yǎn fēi dīng níng xiàng qīng yún guà zhǐ   kǒng suí suō fēi