题煮诗轩 其二

明代 龚敩
闻说名轩意最佳,诗成端欲咀英华。微吟声绕羊肠陌,得趣香分石鼎茶。 墨沸秋涛濡棐几,句融春雪透梅花。熟来不费推敲力,谁遣松风漱齿牙。
wén shuō míng xuān zuì jiā   shī chéng duān yīng huá wēi yín shēng rào yáng cháng   de xiāng fēn shí dǐng chá
fèi qiū tāo fěi   róng chūn xuě tòu méi huā shú lái fèi tuī qiāo   shuí qiǎn sōng fēng shù chǐ 齿