题杼山癸亭得暮字

唐代 颜真卿
杼山多幽绝,胜事盈跬步。前者虽登攀,淹留恨晨暮。 及兹纡胜引,曾是美无度。歘构三癸亭,实为陆生故。 高贤能创物,疏凿皆有趣。不越方丈间,居然云霄遇。 巍峨倚脩岫,旷望临古渡。左右苔石攒,低昂桂枝蠹。 山僧狎猿狖,巢鸟来枳椇。俯视何楷台,傍瞻戴颙路。 迟回未能下,夕照明村树。
zhù shān duō yōu jué   shèng shì yíng kuǐ qián zhě suī dēng pān   yān liú hèn chén
shèng yǐn   céng shì měi chuā gòu sān guǐ tíng   shí wèi shēng
gāo xián néng chuàng   shū záo jiē yǒu yuè fāng zhang jiān   rán yún xiāo
wēi é xiū xiù   kuàng wàng lín zuǒ yòu tái shí zǎn   áng guì zhī
shān sēng xiá yuán yòu   cháo niǎo lái zhǐ shì kǎi tái   bàng zhān dài yóng
chí huí wèi néng xià   zhào míng cūn shù