题琢庵卷赠白大夫

明代 王世贞
白玉白于雪,琢作芙蓉觥。云龙隐成粟,煜煜夜光明。 一朝献秦廷,价夺十五城。皭然绛州守,何异此壶冰。
bái bái xuě   zhuó zuò róng gōng yún lóng yǐn chéng   guāng míng    
zhāo xiàn qín tíng   jià duó shí chéng jiào rán jiàng zhōu shǒu   bīng