题竹木翎毛

明代 王恭
蜻蜓转逐断香飞,歌鸟残春听渐稀。为报琅玕应结子,荒山秋晚凤凰饥。
qīng tíng zhuǎn zhú duàn xiāng fēi   niǎo cán chūn tīng jiàn wèi bào láng gān yīng jié   huāng shān qiū wǎn fèng huáng