题朱炼师山房

唐代 王昌龄
叩齿焚香出世尘,斋坛鸣磬步虚人。 百花仙酝能留客,一饭胡麻度几春。
kòu chǐ 齿 fén xiāng chū shì chén   zhāi tán míng qìng rén
bǎi huā xiān yùn néng liú   fàn chūn