题竹寄友 其二

明代 杨士奇
霜节亭亭直,凌云发采章。春风和煦日,亲见凤鸣阳。
shuāng jié tíng tíng zhí   líng yún cǎi zhāng chūn fēng qīn   jiàn fèng míng yáng