题竹寄杨伯升

明代 杨士奇
夏口驿前风物清,幽居萧散澹无营。一枝岁暮清于玉,为托筼筜寄远情。
xià kǒu 驿 qián fēng qīng   yōu xiāo sàn dàn yíng zhī suì qīng   wèi tuō yún dāng yuǎn qíng