题诸葛绣香园

宋代 白玉蟾
碧桃枝上东风转,一点阳和开柳眼。 何人收拾罗浮香,藏在此园天不管。 每岁东君召勾芒,玉壶淡淡晴烟暖。 佳人有恨嫌花迟,王孙不来空草偃。 南阳公子笔下诗,先遣一番风雨趱。 底事莺啼似骂春,山川失色花神赧。 浅碧牡丹呈一枝,嫩红艾药开数本。 小池水脉涨春波,古洞烧痕铺翠巘。 寒泉漱玉夺琴声,旧竹移阴侵酒盏。 如人画出香锦图,任与白云自舒卷。 海棠落池春闭门,杜鹃声断蜂蝶懒。 秧针刺水盈南亩,老桑脱树蚕方茧。 其他苑囿皆春归,酒酹花魂不可挽。 此园春色无增损,主人不肯扃池馆。 荷花吐出十丈红,芹秀泥融燕空卵。 茉莉避席方夏阑,芙蓉弹冠已秋晚。 面兰琢句诗清新,宾菊开樽意萧散。 彤桂风中金屑飞,早梅雪里璚香远。 晓来泣烟枝上猿,夜静吠月花间犬。 壶中景富人荣华,身外天寒苦日短。 醉后焚香厌濁醪,诗成入口胜金脔。 水晶帘捲翡翠屏,何必蓬莱和阆苑。 诸郎青衿辈侃侃,一觞一咏心燕衎。 红袖佯醉倚莆萄,白丁不敢蹑苔藓。 诗翁一字轻华衮,南来见此亦希罕。 主人青眸终日阮,会将此诗刊翠琬。
táo zhī shàng dōng fēng zhuǎn   diǎn yáng kāi liǔ yǎn  
rén shōu shí luó xiāng   cáng zài yuán tiān guǎn  
měi suì dōng jūn zhào gōu máng   dàn dàn qíng yān nuǎn  
jiā rén yǒu hèn xián huā chí   wáng sūn lái kōng cǎo yǎn  
nán yáng gōng xià shī   xiān qiǎn fān fēng zǎn  
shì yīng shì chūn   shān chuān shī huā shén nǎn  
qiǎn dan chéng zhī   nèn hóng ài yào kāi shù běn  
xiǎo chí shuǐ mài zhǎng chūn   dòng shāo hén cuì yǎn  
hán quán shù duó qín shēng   jiù zhú yīn qīn jiǔ zhǎn  
rén huà chū xiāng jǐn   rèn bái yún shū juàn  
hǎi táng luò chí chūn mén   juān shēng duàn fēng dié lǎn  
yāng zhēn shuǐ yíng nán   lǎo sāng tuō shù cán fāng jiǎn  
yuàn yòu jiē chūn guī   jiǔ lèi huā hún wǎn  
yuán chūn zēng sǔn   zhǔ rén kěn jiōng chí guǎn  
huā chū shí zhàng hóng   qín xiù róng yàn kōng luǎn  
fāng xià lán   róng tán guān qiū wǎn  
miàn lán zhuó shī qīng xīn   bīn kāi zūn xiāo sàn  
tóng guì fēng zhōng jīn xiè fēi   zǎo méi xuě qióng xiāng yuǎn  
xiǎo lái yān zhī shàng yuán   jìng fèi yuè huā jiān quǎn  
zhōng jǐng rén róng huá   shēn wài tiān hán duǎn  
zuì hòu fén xiāng yàn zhuó láo   shī chéng kǒu shèng jīn luán  
shuǐ jīng lián juǎn fěi cuì píng   péng lái làng yuàn  
zhū láng qīng jīn bèi kǎn kǎn   shāng yǒng xīn yàn kàn  
hóng xiù yáng zuì táo   bái dīng gǎn niè tái xiǎn  
shī wēng qīng huá gǔn   nán lái jiàn han  
zhǔ rén qīng móu zhōng ruǎn   huì jiāng shī kān cuì wǎn