题庄严寺休公院

唐代 郑谷
秋深庭色好,红叶间青松。病客残无著,吾师甚见容。 疏钟和细溜,高塔等遥峰。未省求名侣,频于此地逢。
qiū shēn tíng hǎo   hóng jiān qīng sōng bìng cán zhù   shī shén jiàn róng
shū zhōng liū   gāo děng yáo fēng wèi shěng qiú míng   pín féng