题竹

明代 杨士奇
双玉亭亭翡翠毛,春风晴拂綵云高。也知结实须来凤,即遣为竿合钓鳌。
shuāng tíng tíng fěi cuì máo   chūn fēng qíng cǎi yún gāo zhī jiē shí lái fèng   qiǎn wèi gān 竿 diào áo