题周彦约壶斋

宋代 汪藻
化人谒帝游清都,俯视宫室如积苏。那知神仙隐朝市,云窗雾阁在一壶。 古来志士守环堵,宅弥万里乾坤俱。君今官冷百僚底,世人未识文于菟。 故营容膝尺度足,卷藏风月吞江湖。客卿笔墨共游戏,维摩床坐同跏趺。 钩帘终日屏尘事,卧听秋雨鸣菰蒲。伊余想像未得往,一读妙语清而腴。 遥知坐稳肉生髀,满壁但挂归来图。功名富贵会相迫,恐此骨相山林无。 平泉绿野看他日,莫忘筑室愚溪愚。
huà rén yóu qīng dōu   shì gōng shì zhī shén xiān yǐn cháo shì yún   chuāng zài    
lái zhì shì shǒu huán   zhái wàn qián kūn jūn jīn guān lěng bǎi liáo shì   rén wèi shí wén    
yíng róng chǐ   juǎn cáng fēng yuè tūn jiāng qīng gòng yóu wéi   chuáng zuò tóng jiā    
gōu lián zhōng píng chén shì   tīng qiū míng xiǎng xiàng wèi wǎng   miào qīng ér    
yáo zhī zuò wěn ròu shēng   mǎn dàn guà guī lái gōng míng guì huì xiāng kǒng   xiāng shān lín    
píng quán 绿 kàn   wàng zhù shì