题周南甫草窗吟卷后

宋代 徐瑞
山水监味谁能识,铎裹宫声未勿听。 正惜无人继风雅,忽傅佳句到林击。 云开江岳撑千仞,春入雷江涨四溟。 遥相清吟得天趣,窗前草色自青青。
shān shuǐ jiān wèi shuí néng shí   duó guǒ gōng shēng wèi tīng  
zhèng rén fēng   jiā dào lín  
yún kāi jiāng yuè chēng qiān rèn   chūn léi jiāng zhǎng míng  
yáo xiāng qīng yín tiān   chuāng qián cǎo qīng qīng