题周孟德淳斋卷

明代 杨士奇
性情澹澹葛天民,斋舍清幽迥绝尘。玄酒大羹忘世味,閒云流水任天真。 农谈暇日同邻叟,经训当年对古人。岂有机心到机事,青松翠竹四时春。
xìng qíng dàn dàn tiān mín   zhāi shè qīng yōu jiǒng jué chén xuán jiǔ gēng wàng shì wèi xián   yún liú shuǐ rèn tiān zhēn    
nóng tán xiá tóng lín sǒu   jīng xùn dāng nián duì rén yǒu xīn dào shì qīng   sōng cuì zhú shí chūn