题钟氏深秀楼

宋代 张埴
空同之顶穹云生,吹着宝石最上层。 俨骖太白跨坤立,雄雄空半危瑚撑。 高人飞楼浮缥纱,满眼清寒生窈窕。 苍烟白鸟出没间,向莟芙蓉秋汉晓。 黄尘如雾交四陲,乃独脱此一揽奇。 天风午夜啸歌歇,教人暗取寒竽吹。 一吹吹作终南皱,濯濯春阳染曾透。 再吹吹作琅邪图,郁郁林壑描新就。 何当祗着大口吞,清晨燕以先生盘。 次第高舂出海门,坐我茅屋东偏看。
kōng tóng zhī dǐng qióng yún shēng   chuī zhe bǎo shí zuì shàng céng  
yǎn cān tài bái kuà kūn   xióng xióng kōng bàn wēi chēng  
gāo rén fēi lóu piāo shā   mǎn yǎn qīng hán shēng yǎo tiǎo  
cāng yān bái niǎo chū jiān   xiàng hàn róng qiū hàn xiǎo  
huáng chén jiāo chuí   nǎi tuō lǎn  
tiān fēng xiào xiē   jiào rén àn hán chuī  
chuī chuī zuò zhōng nán zhòu   zhuó zhuó chūn yáng rǎn céng tòu  
zài chuī chuī zuò láng   lín miáo xīn jiù  
dāng zhī zhe kǒu tūn   qīng chén yàn xiān sheng pán  
gāo chōng chū hǎi mén   zuò máo dōng piān kàn