题中南佛塔寺

唐代 温庭筠
鸣泉隔翠微,千里到柴扉。地胜人无欲,林昏虎有威。 涧苔侵客屦,山雪入禅衣。桂树芳阴在,还期岁晏归。
míng quán cuì wēi   qiān dào chái fēi shèng rén   lín hūn yǒu wēi
jiàn tái qīn   shān xuě chán guì shù fāng yīn zài   hái suì yàn guī