题钟

宋代 白玉蟾
闻道琳宫欲范钟,上皇敕赐万斤铜。一模脱出等闲事,千古要知陶铸功。 敲得星飞惊落月,撞教云破响呼风。于今欲为吾皇寿,笑指琼楼贴碧空。
wén dào lín gōng fàn zhōng   shàng huáng chì wàn jīn tóng tuō chū děng xián shì   qiān yào zhī táo zhù gōng
qiāo xīng fēi jīng luò yuè   zhuàng jiào yún xiǎng fēng jīn wèi huáng shòu 寿   xiào zhǐ qióng lóu tiē kōng