题止蘧轩

宋代 谢逸
天籁号万窍,水石相吐吞。俛仰一瞬间,群动了无痕。 乃知性分内,喧静本同根。君独诣此理,怀抱清而温。 谈笑民事办,庭无凫鹜喧。隐几饯日夕,隙月窥黄昏。
tiān lài hào wàn qiào   shuǐ shí xiāng tūn yǎng shùn jiān qún   dòng liǎo hén    
nǎi zhī xìng fèn nèi   xuān jìng běn tóng gēn jūn huái   bào 怀 qīng ér wēn    
tán xiào mín shì bàn   tíng xuān yìn jiàn   yuè kuī huáng hūn