题郑山人居

唐代 黄滔
履迹遍莓苔,幽枝间药裁。枯杉擎雪朵,破牖触风开。 泉自孤峰落,人从诸洞来。终期宿清夜,斟茗说天台。
biàn méi tái   yōu zhī jiān yào cái shān qíng xuě duǒ   yǒu chù fēng kāi
quán fēng luò   rén cóng zhū dòng lái zhōng 宿 qīng   zhēn míng shuō tiān tāi