题郑驸马林亭

唐代 姚合
东园连宅起,胜事与心期。幽洞自生药,新篁迸入池。 密林行不尽,芳草坐难移。石翠疑无质,莺歌似有词。 莎台高出树,藓壁净题诗。我独多来赏,九衢人不知。
dōng yuán lián zhái   shèng shì xīn yōu dòng shēng yào   xīn huáng bèng chí
lín xíng jìn   fāng cǎo zuò nán shí cuì zhì   yīng shì yǒu
shā tái gāo chū shù   xiǎn jìng shī duō lái shǎng   jiǔ rén zhī