题郑德辉悠然堂

宋代 朱熹
高人结屋乱云边,直面群峰势接连。车马不来真避俗,箪瓢可乐便忘年。 移筇绿幄成三径,回首黄尘自一川。认得渊明千古意,南山经雨更苍然。
gāo rén jié luàn yún biān   zhí miàn qún fēng shì jiē lián chē lái zhēn   dān piáo biàn 便 wàng nián
qióng 绿 chéng sān jìng   huí shǒu huáng chén chuān rèn de yuān míng qiān   nán shān jīng gèng cāng rán