题赵子昂兰石
捐玦孤臣万古愁,思君日夜水东流。春风开遍闲桃李,却对青山泣楚囚。
juān
捐
jué
玦
gū
孤
chén
臣
wàn
万
gǔ
古
chóu
愁
,
sī
思
jūn
君
rì
日
yè
夜
shuǐ
水
dōng
东
liú
流
。
。
chūn
春
fēng
风
kāi
开
biàn
遍
xián
闲
táo
桃
lǐ
李
,
què
却
duì
对
qīng
青
shān
山
qì
泣
chǔ
楚
qiú
囚
。
。