题昭应王明府溪亭

唐代 赵嘏
靖节何须彭泽逢,菊洲松岛水悠溶。行人自折门前柳, 高鸟不离溪畔峰。晓渭度檐帆的的,晚原含雨树重重。 轩车过尽无公事,枕上一声长乐钟。
jìng jié péng féng   zhōu sōng dǎo shuǐ yōu róng xíng rén zhé mén qián liǔ  
gāo niǎo pàn fēng xiǎo wèi yán fān   wǎn yuán hán shù chóng chóng
xuān chē guò jǐn gōng shì   zhěn shàng shēng cháng zhōng