题赵文敏公画松

明代 刘基
吴兴昔王孙,能画世莫及。 观其二松图,矫若龙出蛰。 蟠根破坤舆,拔萃滃原隰。 胶加各轩翥,崱屴相倚立。 鼍鳞撑空青,豕鬛振飒瑀。 高藏日月气,清滴云雾汁。 垂钓者何人,短棹非妄集。 五湖多风涛,蛟蜃头角。 不如洿泽间,取足矰与鳎。 倦眠松影下,百窍清凉入。 慎勿惊松枝,天寒衣袂湿。
xīng wáng sūn   néng huà shì  
guān èr sōng   jiǎo ruò lóng chū zhé  
pán gēn kūn   cuì wēng yuán  
jiāo jiā xuān zhù   xiāng  
tuó lín chēng kōng qīng   shǐ liè zhèn  
gāo cáng yuè   qīng yún zhī  
chuí diào zhě rén   duǎn zhào fēi wàng  
duō fēng tāo   jiāo shèn tóu jiǎo  
洿 jiān   zēng  
juàn mián sōng yǐng xià   bǎi qiào qīng liáng  
shèn jīng sōng zhī   tiān hán mèi shī 湿