题赵南卿愚山

宋代 徐元杰
愚山山上谪仙徒,到底真愚却不愚。 山色长供诗料富,山居赢得俗尘无。 逍遥天地南华子,隐约箪瓢陋巷癯。 定力不同山不改,一生双眼不渠孤。
shān shān shàng zhé xiān   dào zhēn què  
shān zhǎng gōng shī liào   shān yíng de chén  
xiāo yáo tiān nán huá zi   yǐn yuē dān piáo lòu xiàng  
dìng tóng shān gǎi   shēng shuāng yǎn