题张以道上舍寒绿轩

宋代 杨万里
菊芽伏士糁青粟,杞笋傍根埋紫玉。 雷声一夜雨一朝,森然迸出如蕨苗。 先生饥肠诗作梗,小摘珍芳汲冰井。 风炉蟹眼候松声,罛篱亲捞微带生。 烂炊凋胡淅青精,芼以天随寒绿萌。 饥时作齑仍作羹,饱後龙凤同庖烹。 太官蒸羔压花片,宰夫胹蹯削琼软。 豹胎熬出祸胎来,贵人有眼何曾见。 天随尚有愁作魔,愁杞作棘菊作莎。 君不见黄金钱照红玉豆,秋高更觉风味多。 先生酿金链红玉,自莎自棘如予何。 金空玉尽苗复出,吃苗吃花并吃实。 天随白眼屠沽儿,不道有人头上立。
shì sǎn qīng   sǔn bàng gēn mái  
léi shēng zhāo   sēn rán bèng chū jué miáo  
xiān sheng cháng shī zuò gěng   xiǎo zhāi zhēn fāng bīng jǐng  
fēng xiè yǎn hòu sōng shēng   qīn lāo wēi dài shēng  
làn chuī diāo qīng jīng   mào tiān suí hán 绿 méng  
shí zuò réng zuò gēng   bǎo hòu lóng fèng tóng páo pēng  
tài guān zhēng gāo huā piàn   zǎi ér fán xuē qióng ruǎn  
bào tāi áo chū huò tāi lái   guì rén yǒu yǎn zēng jiàn  
tiān suí shàng yǒu chóu zuò   chóu zuò zuò shā  
jūn jiàn huáng jīn qián zhào hóng dòu   qiū gāo gèng jué fēng wèi duō  
xiān sheng niàng jīn liàn hóng   shā  
jīn kōng jǐn miáo chū   chī miáo chī huā bìng chī shí  
tiān suí bái yǎn ér   dào yǒu rén tóu shàng