题张希孟凝云石

宋代 虞集
海口不盈握,隤然如委云。危岑集远思,虚窦栖微熏。 天高泰华断,日出香炉分。几研袭清润,文章互絪缊。 潜雷起神谷,震惊天上闻。亟视恐无及,化为九龙文。
hǎi kǒu yíng   tuí rán wěi yún wēi cén yuǎn   dòu wēi xūn    
tiān gāo tài huà duàn   chū xiāng fēn yán qīng rùn wén   zhāng yīn yūn    
qián léi shén   zhèn jīng tiān shàng wén shì kǒng huà   wèi jiǔ lóng wén