题章艇才画山水鱼龙

宋代 姚勉
章生画中师,神秀蟠心胸。 儿时学山水,近复能鱼龙。 拂素欲画时,默吮南山松。 斯须景与物,以次生笔锋。 画出巧安排,咫尺千万重。 阴晴弄明晦,近远分淡浓。 雪月清瘦屿,烟雨朦胧峰。 有时作江湖,万派俱朝宗。 云涛汹澎湃,雪屋惊奔冲。 风平坦如掌,皱縠浮溶溶。 因水鱼更巧,回翻态从容。 翻荷猛跳珠,聚藻相噞喁。 中有化龙鲤,静伺机便逢。 天门露头角,滃滃祥云从。 看君此四画,众史特奴傭。 当知各有意,不特夸纖浓。 丈夫抱膝时,清乐山水供。 观鱼或濠上,笑倚临流筇。 一朝蜕鳞鬣,屣脱尘泥踪。 甘霖泽四海,霓望慰九农。
zhāng shēng huà zhōng shī   shén xiù pán xīn xiōng  
ér shí xué shān shuǐ   jìn néng lóng  
huà shí   shǔn nán shān sōng  
jǐng   shēng fēng  
huà chū qiǎo ān pái   zhǐ chǐ qiān wàn zhòng  
yīn qíng nòng míng huì   jìn yuǎn fēn dàn nóng  
xuě yuè qīng shòu 屿   yān méng lóng fēng  
yǒu shí zuò jiāng   wàn pài cháo zōng  
yún tāo xiōng péng pài   xuě jīng bēn chōng  
fēng píng tǎn zhǎng   zhòu róng róng  
yīn shuǐ gèng qiǎo   huí fān tài cóng róng  
fān měng tiào zhū   zǎo xiāng yǎn yóng  
zhōng yǒu huà lóng   jìng biàn 便 féng  
tiān mén tóu jiǎo   wēng wēng xiáng yún cóng  
kàn jūn huà   zhòng shǐ yōng  
dāng zhī yǒu   kuā xiān nóng  
zhàng bào shí   qīng shān shuǐ gōng  
guān huò háo shàng   xiào lín liú qióng  
zhāo tuì lín liè   tuō chén zōng  
gān lín hǎi   wàng wèi jiǔ nóng