题张司马别墅

唐代 李频
庭前树尽手中栽,先后花分几番开。巢鸟恋雏惊不起, 野人思酒去还来。自抛官与青山近,谁讶身为白发催。 门外寻常行乐处,重重履迹在莓苔。
tíng qián shù jǐn shǒu zhōng zāi   xiān hòu huā fēn fān kāi cháo niǎo liàn chú jīng  
rén jiǔ hái lái pāo guān qīng shān jìn   shuí shēn wéi bái cuī
mén wài xún cháng xíng chù   chóng chóng zài méi tái