题张石山出行吟卷

宋代 卫宗武
峨峨章甫冠,飘飘凌云气。 安肯郁郁居,乃试远游履。 风云负壮图,川原穷雅志。 槐竹憩幽深,草木仝臭味。 沧溟浩八极,呼吸入胸次。 物怪千万状,参错入吟思。 一篇复一篇,亹亹至百纸, 芳菲迷目睫,璀璨照窗几。 展玩三过读,殆类噉蔗美。 渐可造冲澹,岂特衒巧丽。 章句亦何有,尚辞尤尚理。 风行自成文,止於所宜止。 熟之而精之,循能造极致老我力已衰, 不复竞吟事。羡君年尚壮, 进-进殊未已。骎骎班前个, 挺挺俯时辈。岂但蓟北传, 可使鸡林至。
é é zhāng guān   piāo piāo líng yún  
ān kěn   nǎi shì yuǎn yóu  
fēng yún zhuàng   chuān yuán qióng zhì  
huái zhú yōu shēn   cǎo tóng chòu wèi  
cāng míng hào   xiōng  
guài qiān wàn zhuàng   cēn cuò yín  
piān piān   wěi wěi zhì bǎi zhǐ  
fāng fēi jié   cuǐ càn zhào chuāng  
zhǎn wán sān guò   dài lèi dàn zhè měi  
jiàn zào chōng dàn   xuàn qiǎo  
zhāng yǒu   shàng yóu shàng  
fēng xíng chéng wén   zhǐ suǒ zhǐ  
shú zhī ér jīng zhī   xún néng zào zhì lǎo shuāi  
jìng yín shì xiàn jūn nián shàng zhuàng    
jìn   - jìn shū wèi qīn qīn bān qián    
tǐng tǐng shí bèi dàn běi chuán    
shǐ 使 lín zhì