题张乔升平里居

唐代 许棠
下马似无人,开门只一身。心同孤鹤静,行过老僧真。 乱水藏幽径,高原隔远津。匡庐曾共隐,相见自相亲。
xià shì rén   kāi mén zhǐ shēn xīn tóng jìng   xíng guò lǎo sēng zhēn
luàn shuǐ cáng yōu jìng   gāo yuán yuǎn jīn kuāng céng gòng yǐn   xiāng jiàn xiāng qīn