题张老松树

唐代 宋之问
岁晚东岩下,周顾何凄恻。日落西山阴,众草起寒色。 中有乔松树,使我长叹息。百尺无寸枝,一生自孤直。
suì wǎn dōng yán xià   zhōu luò 西 shān yīn   zhòng cǎo hán
zhōng yǒu qiáo sōng shù   shǐ 使 cháng tàn bǎi chǐ cùn zhī   shēng zhí