题张君墨竹
张卿画竹今成癖,笑语挥毫不作难。欻见高标起萧瑟,坐令炎暑变荒寒。
笔头似有千年韵,胸次犹须万斛宽。岁晚雪霜君记取,此君怀抱要重看。
zhāng
张
qīng
卿
huà
画
zhú
竹
jīn
今
chéng
成
pǐ
癖
,
xiào
笑
yǔ
语
huī
挥
háo
毫
bù
不
zuò
作
nán
难
chuā
。
jiàn
欻
gāo
见
biāo
高
qǐ
标
xiāo
起
sè
萧
zuò
瑟
,
lìng
坐
yán
令
shǔ
炎
biàn
暑
huāng
变
hán
荒
寒
。
bǐ
笔
tóu
头
shì
似
yǒu
有
qiān
千
nián
年
yùn
韵
,
xiōng
胸
cì
次
yóu
犹
xū
须
wàn
万
hú
斛
kuān
宽
suì
。
wǎn
岁
xuě
晚
shuāng
雪
jūn
霜
jì
君
qǔ
记
cǐ
取
,
jūn
此
huái
君
bào
怀
yào
抱
zhòng
要
kàn
重
看
。