题张建宇

清代 戴亨
男儿居世间,蓄志贵坚贞。自待苟不重,遂为世所轻。 古人立身期不朽,出处去就何分明。君不见严子陵,万乘之尊不能屈,足加帝腹星辰惊。 甘心垂钓终此生,清风千载高崚嶒,呜呼清风千载高崚嶒。 张君卓识慕野服,扁舟遁迹临海屋。售世岂乏经济才,心不希荣身不辱。 人间得失不关心,钓竿日对溪山绿。閒看鸥鸟浴江天,云霞过眼纷相逐。 江光山色变阴晴,聚散升沈骇倏忽。日夕收纶喜得鱼,床头有酒腹有书。 高歌一曲声呜呜,饮酣歌罢呼妻孥,庄光高节今何如。
nán ér shì jiān   zhì guì jiān zhēn dài gǒu zhòng suì   wèi shì suǒ qīng    
rén shēn xiǔ   chū chù jiù fēn míng jūn jiàn yán líng wàn   shèng zhī zūn néng   jiā xīng chén jīng    
gān xīn chuí diào zhōng shēng   qīng fēng qiān zǎi gāo líng céng   qīng fēng qiān zǎi gāo líng céng  
zhāng jūn zhuó shí   piān zhōu dùn lín hǎi shòu shì jīng cái xīn   róng shēn    
rén jiān shī guān xīn   diào gān 竿 duì shān 绿 xián kàn ōu niǎo jiāng tiān yún   xiá guò yǎn fēn xiāng zhú    
jiāng guāng shān biàn yīn qíng   sàn shēng shěn hài shū shōu lún chuáng   tóu yǒu jiǔ yǒu shū    
gāo shēng   yǐn hān   zhuāng guāng gāo jié jīn